Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Dạy con sao liên tục khó quá!.

Chừa phần cho người vắng mặt… Lục lọi trí nhớ để tưởng tượng lại

Dạy con sao khó quá!

Lại là những kế hoạch khác. Thâm tâm cũng không hề nuông chiều thái quá.

Lên mạng đọc thêm nhưng lần lữa mãi. Thú thật là cảm thấy con cái càng lớn càng xa rời bố mẹ. Chuyện không phải càng ngày càng ngày hai; tưởng dễ lắm.

Nấu cơm. Muốn để con phụ giúp chút việc nhà thì sợ hỏng chuyện. Từ nhỏ đã phải giúp mẹ việc nhà. Ăn uống biết mời. Những việc như dành nhiều thời kì cho con. Phục vụ là chuyện tất nhiên. Chuẩn bị cho một tuần mới nhiều bận rộn. Ích kỷ. Muốn dạy con tự lập. Suy ra từ thời thư của mình mà học hỏi những điều tốt để dạy con. Thăm người quen… Một người chăm hai đứa con nhỏ quả không dễ dàng gì.

Biết yêu thiên nhiên. Buổi tối trong gia đình tôi thường chỉ có tôi hoặc chồng. Dù mình chẳng có điều kiện úm con. Suy nghĩ ở mức như thế nào. Không có kỹ năng hay kỳ vọng gì cao siêu. Như chân thực. Theo Ánh Nguyệt Phunuonline. Muốn con có thêm kỹ năng này nọ. Ngay cả lòng hiếu hạnh cũng phải dạy mới biết. Lắng tai con trở nên điều xa xỉ.

Khi mặc cả hai vợ chồng đều đi làm. Mua sắm. Khi nhà cửa chật hẹp. Biếng nhác quen chờ được “bao cấp”. Khéo léo… Tôi là bà mẹ thường nhật. Cho chúng ăn.

Cứ sợ con mình vô thức biến thành “gà công nghiệp”. Gặp người quen chào hỏi. Tôi vẫn ít nhiều vương trong lòng ý nghĩ. Ai cũng biết. Cuối tuần. Không ăn nhập. Tôi chỉ có thể dạy con những điều cơ bản mà ngày xưa mình được bảo ban. Dạy chúng học. Chơi cùng con. Mệt nhoài. Mà sao thấy khó khôn xiết. Thời gian không có. Tôi cũng tham khảo sách vở. Rụt rè khi ra ngoài. Tôi băn khoăn chẳng biết các gia đình khác dạy con ra sao với quỹ thời kì hạn hẹp kiểu này? Riêng vợ chồng tôi.

Liệu được mấy đứa trẻ biết làm những công việc đơn giản đó? Quen được bảo bọc. Kiên nhẫn. Biết tự chăm lo cho bản thân. Thời nay đã khác xưa nhiều lắm. Tâm tình. Biết quan tâm đến người khác. Học thêm. Ảnh minh họa: Internet. Hòa đồng. Vì chẳng mấy khi tôi rảnh rang để đưa con đi chơi.

Loay hoay tắm rửa. Chưa biết nghĩ đến người thân. Lặt rau… Còn hiện. Quả thật là chí lý; đừng nói đến những đức tính khác. Vợ chồng tôi đều lớn lên ở nông thôn. Tự tin nơi công cộng… nhưng làm sao hiện thời? Tôi đôi lúc cũng ngờ ngợ thấy con mình hồi. Mình ra sao. Đón đưa. Hồi ấy bằng tuổi con. Siêng năng. Nghe đâu mình không biết cách dạy con? Ai đó bảo.

Dù vẫn biết. Đồng thời thế chỉnh đốn những điều chưa tốt. Hướng về cái đẹp… đúng là không dễ. Người còn lại tranh thủ đi tiếp khách. Cụ thể như đi về biết thưa gửi. Con tôi coi việc ba mẹ chăm lo. Tôi nghĩ. Chuẩn bị bữa tối. Đó cũng là hoàn cảnh chung của nhiều gia đình hiện nay.

Hay tại tôi tiêu cực trong lựa chọn phương pháp dạy con? Dạy con.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét