Bà bảo: “Hai đứa cứ dùng chung két sắt chung với bác mẹ (đặt ở phòng ngủ của ba má chồng) việc gì phải mua mới cho phí phạm
Đến khi lấy vợ thì chồng tôi hoàn toàn trắng tay (nhà mới xây cũng trên mảnh đất đứng tên bác mẹ chồng). Mỗi lần muốn ăn gì thêm tôi đều tự bỏ tiền túi ra mua thêm cho cả nhà.
Thấy thợ đưa điều hòa đến thay thì tôi mới biết chồng đổi điều hòa ở phòng bác mẹ chồng. Người một nhà chứ phải xa lạ gì đâu mà phải mua tận 2 cái”. Về khoản góp tiền tùng tiệm hàng tháng chồng tôi đề xuất mỗi tháng 2 vợ chồng sẽ trích ra khoảng 15–20 triệu để bỏ tiết kiệm bằng hình thức mua vàng chỉ. Như hôm Chủ nhật mới rồi. Tôi thấy việc này không khả thi bởi mỗi lần gửi vào thì dễ nhưng lần muốn rút ra có việc lại phải mô tả lý do với mẹ chồng.
Như vậy. Tiền ai nấy tiêu” như giờ? Lê Hiếu (Ghi theo lời kể của bạn đọc). Tôi nên làm gì để thuyết phục chồng để vợ làm “tay hòm chìa khóa” hay cứ bằng lòng cảnh “mạnh ai nấy sống. Số vàng này sẽ được gửi vào két sắt của ba má chồng. Hiện đang làm cho công ty tư nhân với mức lương cứng và hoả hồng khoảng 8-9 triệu đồng/tháng.
Mọi việc lớn nhỏ trong nhà anh đều bàn với mẹ rất ít khi cho vợ dự. Sau khi “gạo nấu thành cơm” bà mới bảo với chúng tôi.
Thu nhập của anh khoảng 20-25 triệu đồng/tháng. Trong khi đó chồng tôi vẫn đều đặn gửi tiền cho mẹ cất. Ngoại giả. Nói thêm để mọi người tưởng tượng.
Khi tôi bảo với chồng thì anh nổi khùng lên. Từ đó đến nay tôi nhận lương về không trích tiền gửi tùng tiệm cùng chồng nữa mà giữ để tiêu riêng. Bà không khác gì một “ngân hàng riêng” của anh. Chồng tôi năm nay 30 tuổi. Năm nay tôi 27 tuổi và lấy chồng được nửa năm. Thế là từ vàng. Cha mẹ chồng tôi cũng có lương hưu để 2 ông bà có thể sống thoải mái.
Việc này anh cũng không hề nói với tôi một lời. Nói riêng về bản thân tôi là người tốt nghiệp đại học. Lúc đầu anh cũng đồng ý nhưng đến khi 2 vợ chồng bảo với bố mẹ chồng (chúng tôi sống chung cùng nhà chồng) thì mẹ chồng gạt phắt đi.
Tiền lương hàng tháng của chồng tôi đều đưa cho mẹ giữ Số tiền này đã được bác mẹ chồng dùng để xây lại nhà. Là dân kinh doanh. Việc nộp hết lương hướng cho mẹ là một “truyền thống” trong gia đình tôi. Tiền mừng đám cưới chồng tôi vui vẻ đem hết cho mẹ để bà cho vào két sắt.
Sau khoảng 3 tháng gửi tiền cho bác mẹ chồng giữ hộ. Ảnh minh họa Cưới nhau xong anh cũng rất ít san sẻ với vợ về chuyện tiền nong và công việc làm ăn. Có lần tôi đã mạnh dạn hỏi thẳng anh có phải anh không tin cẩn nên không cho tôi quản lý tài chính nhưng anh đều lấy lý do "Bao năm nay anh đều gửi mẹ quen rồi" và "cha mẹ già rồi tài sản cũng giữ rồi để hết cho mình có cho ai đâu mà lo mất?".
Thậm chí thấy con có vàng hà tằn hà tiện bà lại phóng khoáng đem cho người này người kia trong họ hàng vay. Thậm chí. Số vàng cưới cũng như vàng hà tằn hà tiện đến nay tôi cũng không biết tròn méo thế nào. Nói thêm với các chị là khi sống cùng bác mẹ chồng tôi vẫn đóng tiền sinh hoạt phí đều đặn. Trước khi cưới. Dù rằng không thích nhưng lúc đó cha mẹ chồng đề xuất nên tôi chẳng thể chối từ. Số tiền đó lớn nhỏ thế nào tôi không hề hay biết.
Chạy việc cho em trai. Hai vợ chồng cãi nhau. Tôi cũng không dám hỏi vì sợ bà tự ái. Trong khi đó là tiền riêng của vợ chồng tôi. Anh nói vợ tính.
Khi việc mua bán xong tôi mới được biết. Tâm địa hẹp hòi. Nhiều lúc như vậy tôi rất tủi.
Do chuẩn bị đến mùa đông lạnh nên anh đã mua điều hòa 2 chiều để thay cái điều hòa 1 chiều ở phòng ông bà. Anh còn nhờ mẹ đứng ra mua một mảnh đất ở ngoại thành (đương nhiên là tất tật bằng số tiền của anh). Đấy là số tiền tôi nghe qua bạn anh kể vì từ lúc yêu nhau tôi rất ít khi hỏi về chuyện này. Ngay sau ngày cưới tôi bàn với chồng mua một cái két sắt để đựng giấy má và vàng cưới do gia đình 2 bên cho.
Tiền anh ấy thì anh ấy muốn gửi ai thì gửi. Đặc biệt trong chuyện tiền bạc. Trong khi đó. Em trai chồng sau khi đi làm cũng phải đưa lương hướng cho mẹ mặc dầu nó không thích. Bởi nếu có hỏi chồng tôi cũng chỉ ậm ừ là “anh kinh dinh thu nhập rất thất thường”.
Chỉ đến khi nó lấy vợ và được ở riêng (nhà vợ mua chung cư cho 2 vợ chồng) thì việc “nộp lương” mới chấm dứt.
Anh tuyên bố từ nay tiền ai nấy cầm. Chồng tôi luôn tin cậy mẹ tuyệt đối.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét