Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Tán thưởng Trọng Tấn: Tôi phải cảm ơn cái nghèo.

8

Trọng Tấn: Tôi phải cảm ơn cái nghèo

Còn những người thầy trước tiên đưa anh tới thành công trong âm nhạc bữa nay, Trọng Tấn bảo chẳng thể không nhắc tới cô Minh Huệ, thầy Trần Hiếu và thầy kiên trung. Dẫu trái tim người nghệ sĩ vẫn biết “chẳng bao giờ thấm hết được vào nhau”, nhưng cảm giác bình yên mà vợ và hai đứa con mang lại cho anh, đủ để Trọng Tấn biết, anh đã đi đến trạng thái kiên cố của hạnh phúc.

Kim Sen (Mốt & Cuộc Sống). Con đường Trọng Tấn đi chưa dài, nhưng đủ để anh nhận biết với âm nhạc, anh có món nợ về duyên phận. Khi Trung thu được tổ dân phố phát, mình cứ phải cắn dè cho thật lâu mới hết. Trọng Tấn biết vẽ trước khi biết hát.

Cũng chính cô Huệ đã chọn cho anh bài hát Tiếng độc huyền dự thi Sao Mai năm 1999. “Tôi nghĩ nếu mãi không làm được một điều gì đó, thì là nghệ sĩ của một dòng, nhận được nhiều tình mến, nhiều sự kỳ vọng cũng là vung phí, trong khi thời kì vẫn cứ trôi qua mỗi ngày”. Và đó là lý do chính lớn nhất anh quyết định tạm dừng công việc giảng dạy để đầu tư phần nhiều quỹ thời gian cho công việc ấy.

Ngày còn bé tí, thời cấp 1, cấp 2, tranh anh vẽ đã được bố cho phép treo lên vớ các chỗ trống trong nhà. Trọng Tấn rời trường, ở một cách nhìn nào đấy, anh không đi hết con đường mà những người thầy anh yêu quý đã tận tụy đến khi không còn khả năng. Anh chỉ kể về nó, như kể về một thời mình đã sống, luôn đầy ắp thương tình. Và với người phụ nữ bên anh cũng như trái tim nghệ sĩ, anh luôn hiểu, là vợ chồng rồi, góc lãng mạn sẽ không được bộc trực nhưng nó sẽ có, chỉ là nó chuyển sang một trạng thái khác, ở những thời kì khác lúc yêu.

Cũng một trong số những người bạn ấy đã cùng anh ra Hà Nội xem trường nhạc dài rộng thế nào. Gồi giữa phòng khách rộng thênh thang, bên kia là cây đàn piano màu trắng, góc kia là bình hoa lớn, quay ra phía trái, một bức tường dây leo xanh mướt mà nghe Trọng Tấn bảo: “Có lúc tôi phải cảm ơn cái nghèo”, chắc chắn bạn sẽ giật thột.

Đặc biệt hơn khi anh tỏ lòng với những con người dìu dắt mình qua nhiều thăng trầm cuộc sống. Trọng Tấn tức thì quyết định sẽ thi vào và học ở đây.

Và “phát súng” trước nhất là liveshow Tình ta biển bạc đồng xanh sẽ diễn ra vào trung tuần tháng 10 ở Hà Nội. Tiếp đó, Học viện Âm nhạc Quốc gia duyệt y án kỷ luật vào ngày 1.

Chẳng ngờ đâu, vào Nhạc viện, chỉ 1 năm sau Trọng Tấn đã làm ra tiền, tiết kiệm gửi về cho mẹ được mỗi tháng vài trăm ngàn đồng nhờ phong trào đi hát tại các quán ca nhạc ở thủ đô. Chứng cớ là, hai em trai sinh đôi của Trọng Tấn hiện thời một người làm thu âm, một người làm phối khí

Trọng Tấn: Tôi phải cảm ơn cái nghèo

000 đồng, trong khi trường này không mất học phí, bà cũng đành ngùi ngùi gật đầu. 000 - 500. Trong những ngày này, khi dư luận ở trường đổ dồn về phía nam ca sĩ, vợ của anh đang giảng dạy tại Nhạc viện vẫn khôn xiết ủng hộ chồng. Bố cho anh vẽ lên những thứ có thể vẽ. Tôi nhìn thấy rằng mình còn ít thời kì dành cho công việc ca hát, nhưng còn nhiều thời gian cho công việc giảng dạy hơn vì “thầy đồ già con hát trẻ” mà.

Chả hạn chỉ vì cái bánh trung thu mà cậu bé Tấn từng ước “sau này khi làm ra được tiền chắc sẽ phải ăn cho thật đã”. Tuổi thơ của Trọng Tấn sống thiếu thốn vật chất. Lấy một mối đầu đuôi, sống cuộc đời hạnh phúc mà Trọng Tấn bảo: “Sự san sớt mà tôi cảm nhận được từ vợ vào thời khắc hiện tại là đầy ắp”.

2012, tại thủ đô Lào, Trọng Tấn (cùng ca sĩ Anh Thơ - ảnh) đã tự tiện bỏ về nước. Nhưng bây giờ mỗi người đã một thế cục riêng. Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã gửi công điện yêu cầu đình chỉ trình diễn các chương trình nghệ thuật trong nước và nước ngoài với hai người.

Anh kể: “Nhà tôi nghèo đến nỗi cả khu có điện rồi nhưng gia đình mình không thể mắc được. Nhưng có nghe hết câu chuyện của anh mới thấu được cái nợ đưa đẩy Trọng Tấn đến với con đường sự nghiệp như ngày bữa nay. Và cả người nữ giới gắn với anh từ thiếu thời cũng theo chồng về trường nhạc.

Nói về câu chuyện ồn ã quanh việc anh nghỉ dạy ở Nhạc viện Hà Nội, Trọng Tấn san sớt: “Nghiệp diễn chỉ có một con đường đến với công chúng là ca hát, nên chẳng thể không ưu tiên công việc đó.

Hiểu nhau là thế, nên khi được hỏi: Lấy đầu đuôi, anh có bao giờ tiếc, có bao giờ xuất hiện những giây phút xao lãng, Trọng Tấn cười: “Tôi không đo được đến mức độ nào thì bị gọi là xao lãng, còn vợ mình, mình không biết được cụ thể những giây khắc ấy đã diễn biến ra sao”. “Có điện rồi, hàng ngày không phải chạy sang nhà bạn học nhờ hoặc không phải học dưới ánh đèn dầu nữa.

Trọng Tấn chưa biết trước mắt sẽ thành công hay thất bại về doanh thu, nhưng anh tin sẽ có cơ hội hết mình với nó. Chị đã cùng anh đi từ mối tình học sinh thơ mộng đến bữa nay. Hi hữu ngày Tết bố câu điện trộm cho dùng”.

Anh nói rồi cười: “Bánh nướng hiện giờ rất nhiều chất nhưng dư vị vững chắc không tuyệt vời bằng bánh nướng ngày xưa

Trọng Tấn: Tôi phải cảm ơn cái nghèo

Nhưng với chàng ca sĩ này, đó là những món quà tặng mà anh suốt đời tri ân.

Với anh, đã đến lúc phải làm gì đó thực sự cho công việc đã nuôi mình suốt những năm tháng qua. Với vợ, mối nguồn cơn của Trọng Tấn, cùng hai con. Rồi nghe ngôi sao của dòng nhạc kén người nghe này kể về cách nép mình vào một góc khuất nào đó để tránh mọi người đi qua, sau đó cắn từng miếng vô cùng nhỏ để nhắm nháp thật lâu dư vị chiếc bánh nướng trung thu ở một thời xa người ta gọi là kí vãng mà nghe cay cay đầu sống mũi.

Rất nhiều năm như thế, đến khi có điện, anh chàng bên rìa tỉnh thành ấy thấy mình như có một sự đổi đời. Trong chương trình nghệ thuật Chào mừng đoàn kết hữu hảo Việt Nam - Lào diễn ra vào tháng 7. Họ cùng nhau đi lạc ở thủ đô ngày ấy. Giảng dạy cũng là công việc rất đáng trân trọng, đáng để hy sinh.

Người đàn ông đó đã chuyển vận gạo từ Thanh Hóa ra Nhạc viện cho anh, đôi khi thương đứa cháu còi cọc đã dúi cho vài chục bạc lẻ. Trọng Tấn vẫn cẩn thận bảo rằng: “Không phải vì những lùm xùm trong câu chuyện rời trường mà tôi tổ chức chương trình này, tôi đã muốn làm nó từ hai năm trước”. Chỉ vì nghèo mà. Thế rồi khi tốt nghiệp cấp 3, đứng trước hai chọn lựa: vào trường lục quân hay kiến trúc, câu đáp tìm được ngay, trường lục quân không đủ cân nặng nên chỉ còn một lối rẽ.

Chàng ca sĩ có cái tên vững vàng và nam tính ấy đã lớn lên bằng những chuyến hàng xáo (đong thóc, xát gạo rồi bán lại gạo cho người dùng) của mẹ, đi học nhờ xe bạn đến tận lớp 12. Tôi rất nhớ những cảm giác ấy, cứ mỗi dịp Tết đến không tránh được cơn tủi hờn trào lên khóe mi”.

Muốn được một lần đền đáp  Để đi đến hôm nay, Trọng Tấn nói không bao giờ quên những người bạn thuở thơ từ đã từng thay nhau chở anh đến lớp vì không có xe đạp. Nhưng bất ngờ nhất khi Trọng Tấn bảo: “Cũng may vì nhà nghèo nên tôi mới thi vào Nhạc viện”. Người bắc cầu nối để Trọng Tấn vào được Nhạc viện vì phát hiện ra giọng tenor hiếm có ở anh, sẵn sàng nhận anh vào lớp ôn luyện ở phút chót là cô Minh Huệ.

Vậy nên, đến cấp 3 anh vẫn nghĩ mình sẽ theo nghề kiến trúc, vì nghề đó nam tính, lại rất oách, chẳng có cậu chàng nào thời đó mà không mơ ước. Cũng vì nghèo, nên khi hỏi về giấc mơ ngày bé, anh bảo: “Tôi có quá nhiều mơ ước bé tí, đáng yêu và tội lắm”.

Còn NSND Trần Hiếu đã dìu dắt, dạy cho anh không chỉ về nghề mà còn cách sống. 2012

Trọng Tấn: Tôi phải cảm ơn cái nghèo

Anh đã biến một gia đình thị dân nghèo trở nên một gia đình âm nhạc. Bởi hơn ai hết, chị hiểu, nếu không được đi đến cùng và hết mình với âm nhạc, người đàn ông bên cạnh sẽ chẳng được bình yên. Anh có giấc mơ làm những chương trình nhạc truyền thống phối hợp với dàn nhạc giao hưởng, tổ chức được những show lớn cho riêng dòng nhạc này hàng năm, bên cạnh những chương trình dành riêng cho sinh viên.

Cái nghèo, câu chuyện của những người đàn ông thế hệ 7X, chúng ta không chỉ nghe một lần nhưng vẫn thấy sự chân thật ấy làm mình rưng rưng. Và một tình ái đầy ắp  Duyên phận với âm nhạc cũng giống như duyên phận của anh với người phụ nữ có tên Đặng Thị Thanh Hoa, cô gái mà bây giờ anh đôi khi lại đùa với các con “ngày xưa bố bị mẹ hắt hủi lắm đấy”.

Nhưng Trọng Tấn tạm lựa chọn một con đường khác, mà theo anh, con đường ấy sẽ giúp bản thân làm được nhiều hơn cho âm nhạc. Và thậm chí có nhiều bữa sáng, bạn bè đã góp tiền mua chung đồ ăn sáng rồi chia cho cậu bạn nghèo hơn. Bởi nếu có điều kiện hơn, có lẽ anh đã là một kiến trúc sư, thậm chí nếu được nuôi lớn với đầy đủ dinh dưỡng, chàng thanh niên Tấn đã đạt tiêu chuẩn cân nặng để thi vào lục quân và hiện giờ là một sĩ quan nào đó.

Thông báo Nhạc viện Hà Nội hệ trung cấp không phải đóng học phí được biết đến như một tia sáng. Trọng Tấn cũng cho biết, dù nghỉ dạy ở trường nhưng anh vẫn muốn cầm mỗi tuần có một buổi dành cho công việc này tại nhà riêng.

Học nhạc  Trọng Tấn không giấu cái nghèo, nhưng anh không coi việc vượt qua số mệnh là kỳ tích.

Không chọn trước, nhưng rút cuộc âm nhạc đã giúp Trọng Tấn làm thỏa chí ước mong của cha mình khi ông đặt tên cho con với hy vọng sau này ra đời con được người ý trung nhân mến và nể trọng. Nhưng anh biết, ngay lúc này đây, có nhiều tâm tình anh chưa có dịp gặp thầy để phân bua, mong nhận được sự sẻ chia. Sự việc sau được ca sĩ Trọng Tấn san sớt, anh chỉ không tham gia đêm tiệc chào mừng không được báo trước trong lộ trình vì đã nhận lời trình diễn cho một đơn vị quốc gia từ trước.

Hiện Trọng Tấn đang ôm nhiều dự án âm nhạc. Đó là lý do tôi quyết định phải hy sinh một trong hai ở thời điểm hiện tại”. Cho dù thời khắc đó, ca hát vẫn thích nhưng nghĩ về mai sau, câu hỏi day dứt nhất luôn hiện lên trong đầu: chẳng biết đàn ca sáo nhị rồi sẽ đưa mình về đâu? Mẹ anh buồn, nhưng khi nghe con trai thuyết phục học trường khác mỗi tháng phải có 400.

Con đường Trọng Tấn đang đi như là duyên phận. Nhưng nghe những người anh đi trước nói về các khoản chi tốn kém cho giấy bút, mực vẽ, chàng trai Trọng Tấn tự biết mình chẳng thể nào đủ điều kiện theo học. Người thầy ấy trong anh “ấm áp như một người cha và hồn nhiên ở mọi sân khấu, ở sờ soạng những nơi gặp gỡ”.

Trọng Tấn cũng không quên nhắc tới người luôn dõi theo và đặt nhiều kỳ vọng vào anh là NSND kiên trung. Khi ăn phải đứng sát vào một góc để không ai nhìn thấy, không ai xin”. Trọng Tấn cũng không quên nhắc đến một người mà anh coi như cha, đó là bác tài xế cho Sở Giáo dục - Đào tạo Thanh Hóa những năm 1990.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét