Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Tình tiên phong yêu như bản nhạc không lời.

Em đã từng hình dung khối lần, hoặc lý giải những cảm giác chưa qua trải nghiệm của mình, về tình ái

Tình yêu như bản nhạc không lời...

Và rồi em kết luận, tình ái đích thực là một bản nhạc không lời, có những khúc da diết, dằng dai, có những khúc mạnh mẽ, dồn dập, có những khúc nhẹ nhàng, sâu lắng, nhưng cũng có những khúc thống thiết sự đau thương, ám ảnh dáng dấp của chia ly, mất mát.

Chính vì có tiết điệu nên mới là tình yêu, đúng không anh? Như việc đôi lúc chúng ta trở thành mất kiểm soát nhịp đập trái tim mình. Vị nếu nó chỉ như một bản nhạc, thì sẽ có hồi chấm dứt.

Và cũng có những ngày đầy gió, khi bản nhạc chẳng thể cất lên thành những giai điệu ngọt, cũng như những ngày mưa, tình yêu sẽ bị át đi tiếng gọi thiết tha. Có ai biết được mối tình của mình sẽ kéo dài trong bao lâu, chỉ biết những lúc đuối sức vì lên những nốt cao, thì sẽ có đoạn phải trầm xuống nốt thấp, khi ngọt ngào thì bàn tay nắm chặt, nhưng lúc mỏi mệt rã rời thì sẽ phải đến đoạn buông lơi.

Chơi cho đến khi tận sức, tận lực, chơi cho đến khi mỏi mệt, và chơi cho đến khi không thể tiếp tục được nữa, thì mới ngưng tay. Em thích những bản đàn, nhưng em không hy vọng tình chúng ta sẽ như một bản đàn như thế.

Nhưng em chưa yêu, em cần dũng khí để yêu, thành thử em sẽ chỉ nghĩ về những thứ lãng mạn thôi, anh ạ! Chẳng phải tình yêu thực thụ là một bản nhạc, đó sao? Anh là chiếc dương cầm, em sẽ là nốt nhạc, có bi thương, ai oán hay hạnh phúc, ngọt ngào, cũng vẫn là định sẵn sẽ phải vĩnh viễn ở bên cạnh nhau

Tình yêu như bản nhạc không lời...

Chi bằng, chúng ta nên yêu nhau như thế, như một bản nhạc cứ chơi mãi không ngừng, như nốt nhạc cứ theo phím đàn mà bay lượn những thanh âm trầm, bổng, và như cả tình trong vắt như vạt nắng cuối thu khẽ khàng, ấm áp. Và nào có ai muốn ái tình của mình sẽ định sẵn là phải chấm dứt như thế đâu? Nhưng, dẫu sao thì cái gì đến cũng sẽ phải đến, tại sao em phải lo sợ một kết cục khi chưa bắt đầu nhỉ? Có phải em quá mộng mơ không, khi đã dốt nát hóa tình ái và kỳ vọng quá nhiều vào một mối tình đẹp? Nhưng em nghĩ, đã là con gái, thì ai cũng mong tình yêu của mình sẽ thật diệu kỳ, do tình ấy sẽ đi theo những cô gái suốt cả cuộc thế.

Em muốn như thế, và cũng mong tình ái sau này của mình sẽ như thế. Để cháy một lần, rồi sau đó buông tay cũng được. Để hoàn thành một bản điệp khúc cho trót, rồi hãy chấm dứt, có được không?.

Dẫu sao thì, không lo sợ kết cuộc, chỉ cần biết dốc vô cùng để yêu. Người ta hay nói, là thiếu nữ thì đừng quá kỳ vọng vào một mối tình đẹp, hoặc là quá ngây thơ trước tình để rồi phải nhận cái giá quá đắt.

Nó sẽ trong vắt như những cơn gió đầu mùa, sẽ ấm áp như sắc nắng cuối thu, sẽ chứa chan hương thanh khiết và ngọt ngào như vị café sữa để lâu trong miệng, hoặc là, sẽ đắng ngắt sự cô độc của đêm đông lạnh lẽo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét