Bán bún
Gần chục năm nay. Để duy trì gia đình nhỏ. Anh Nhuận từng là công an. Chỉ độc nhất vô nhị giây phút nghe các thầy thuốc vứt uỵch phần chân bị nát rời vào xô thì người tôi bỗng giật cong lên.
Anh Nhuận khi ấy tròn 20 tuổi. Từ trông xe. Cuộc sống nặng nhọc nhưng ngôi nhà của họ luôn chứa chan tiếng cười. Năm 1992. Giọng anh Nhuận trầm tư khi nhớ lại. Một buổi chiều tháng 9/1980. Đồ dùng sinh hoạt. Bơi lội. Anh chỉ nói: "Tôi mất đi tuổi trẻ và đôi chân nhưng không muốn người khác phải mang ơn. Chỉ nhìn thấy tàu khách trước mặt mà không chú ý đoàn tàu hàng đang hú còi inh ỏi phía sau.
Ảnh: Hoàng Phương. Anh nghe tiếng người dân hô hoán một đàn bà mang thai tránh tàu. Hai vợ chồng làm đủ mọi việc. Con cái dần trưởng thành. Nhưng anh Nhuận không đồng ý vì không muốn người ta phải day dứt mãi chuyện năm xưa.
Gia đình không phản đối vì bố tôi là thương binh nên rất đồng cảm. Từ chỗ chỉ tập cho vui. Chân anh tứa máu. Chị Thanh khi ấy đang làm ở bộ phận hậu cần Công an huyện Đông Anh cũng xin nghỉ để trông nom chồng. Chân phải anh kẹt vào đường ray và bị nghiến nát.
Chị Thanh đến thăm bạn của bố bị thương nằm cùng phòng anh Nhuận. Cô gái lấy giúp cho cốc nước. Từng nhiều lần tham gia ASEAN Para Games. Anh nhiều lúc bi quan. Bán hàng cơm. Anh vẫn tỉnh táo hỏi thăm người nữ giới có sao không. Trong hai năm sau đó. Tai nạn thất kinh năm ấy đã khiến thế cục anh rẽ sang một hướng khác. Qua trò chuyện
Trở lại đơn vị cũ với đôi chân giả. Sau đó được chuyển lên trọng tâm chỉnh hình Ba Vì để làm chân giả. Ký ức về tai nạn kinh hồn vẫn hằn rõ trong đầu người đàn ông 53 tuổi.
Khi mọi người chạy đến. Thương người công an trẻ mất đi đôi chân khi cứu người. Mẹ chỉ ngậm ngùi thương con gái sau này vất vả. Trước khi đến với thể thao. Hoàng Phương. Mạnh mẽ không kém gì người lành lẽ. Anh đều chơi hết. Đi đâu chị Thanh cũng phải cõng. Cầu lông. Anh Nhuận được chuyển sang làm việc nhẹ nhàng hơn ở bộ phận lưu trữ hồ sơ. Căn nhà nhỏ ở chung cư trên đường Thái Hà (Đống Đa) vẫn lưu giữ hàng chục chiếc huy chương anh giành được.
Anh tham gia nhiều kỳ đại hội thể thao trong nước và cả ASEAN Para Games. Một lần. Qua 30 năm gắn bó. Lúc anh Nhuận nghỉ công tác. Anh phải sang 12 lần giải phẫu vì vết thương hoại tử. Hơn 30 năm trước. Đang kè ở khu vực ga Cổ Loa. Vừa cầm vợt. Đấu công việc còn dang dở của người cha năm xưa. Không ai nghĩ người đàn ông ấy mang trên mình thương tật 81%. Yêu nhau rồi làm đám cưới năm 1984.
Bóng bàn. Bông băng kín người. Họ quý mến. Trước khi tai nạn xảy ra. Sau khi nghỉ làm thuê an.
Cứu được người nhưng Nhuận không kịp thoát. Chị Hoàng Thị Kim Thanh giống như là chiếc nạng chống đỡ cả phần đời còn lại cho người đàn ông khuyết tật. Anh Nhuận chỉ kịp giật áo quấn vào vết thương.
Anh Nhuận tâm sự. Công tác tại Công an huyện Đông Anh (Hà Nội). Những tấm huy chương anh giành được trong các kỳ đại hội thể thao.
Nhìn dáng vẻ khỏe mạnh. "Khi tôi đến với anh ấy. Anh Nhuận vội lao đến kéo người nữ giới ra khỏi đường ray
Hai người gặp nhau khi anh ở trọng điểm chỉnh hình Ba Vì. Cậu con trai mới ra trường mang quân hàm thiếu úy công an. Thủ trưởng rơi nước mắt khi anh vĩnh viễn mất đi đôi chân. Khi anh Nhuận đi lại được tấp tểnh thì chị mới không phải cõng như trước nữa. Đơn giản đó là việc tôi phải làm". Ảnh: NVCC. Thai phụ bước đi trên đường ray. Thương tật 81% khiến anh không còn đủ sức khỏe phục vụ trong ngành công an nên anh xin nghỉ công tác.
Anh Nhuận dần biểu hiện khả năng chơi thể thao và được bầu làm đội trưởng đội bóng rổ. Phải dìu. Anh Nhuận lặng lẽ nhìn đồng đội. Có nhẽ thế cuộc tôi gắn bó với thương binh từ bé nên quen rồi". Có nhẽ sức khỏe của tuổi 20 mới cho mình nhiều sức chịu đựng đến thế.
Ngồi trên chiếc xe lăn. Anh vừa lăn xe. Đau tê dại. Anh là vận khích lệ cầu lông xe lăn. Bức ảnh chụp anh Nhuận mặc cảnh phục năm 20 tuổi. Quá đau đớn. Cô muốn xuống thăm gia đình ở Hà Nội. Anh kê chân trái đạp vào bánh tàu để lôi chân phải đang mắc kẹt ra.
Anh dự CLB Thể thao người khuyết tật TP Hà Nội. Vì cứu một người đàn bà đang mang thai mà anh bị tàu hỏa nghiến nát đôi chân.
Người phụ nữ trước được anh cứu vẫn giữ liên lạc. Bị đoàn tàu kéo lê hơn 100 m mới dừng lại. Có lẽ đó là phản xạ thiên nhiên khi biết một phần cơ thể mình lìa bỏ cõi đời". Rồi chuyển sang thi đấu cầu lông nội dung xe lăn cho đội tuyển quốc gia. Chơi bóng khéo léo. Ảnh: Hoàng Phương. Với anh. Vui vẻ của vận khích lệ Phạm Văn Nhuận.
Thể thao và tình thương của người vợ là hai động lực chính giúp anh dần lấy lại sự tự tín và niềm vui cuộc sống. Rồi nhờ đồng đội đi tìm khẩu súng cạ bị văng trên đường tàu. Hàng ngày đối diện với bốn bức tường và đôi chân giả. Chưa kịp xử lý thì đoàn tàu lùi lại khiến chân trái cũng đứt rời.
Chị Thanh cười tâm tình. Cô cùng con trai thi thoảng tới thăm nom ba má anh Nhuận ở Bắc Giang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét