Sau khi tắm gội và thay bộ đồ vía cho tiêm tất, “a ma tơ” Hoàng Long cùng mọi người ra căn chòi lá nơi Cảng Phước An để biểu diễn ngón đàn, tiếng hát cho chúng tôi thưởng thức
Quả tình, chỉ qua vài ly rượu, khúc vọng cổ của Hoàng Long, Kim Hồng, Thanh Tâm thăng hoa, mùi mẫn, nao núng theo tiếng đàn của nghệ nhân Dứt và nó kéo dài mãi khi trời đổ mưa mịt mùng mới chịu chấm dứt. Những ngày ấy, bà luôn hiện thân dưới ánh đèn sàn diễn là tiểu thư con nhà giàu, công chúa, hoàng hậu. Sợ nói quá nhiều về đời tư mà quên đi dòng máu Hò- Sự - Sang- Xê Cống đang rạo rực trong lòng, bà Tám Nhịn xung phong khai mạc bài vọng cổ Làm theo lời Bác (tác giả Võ Kiện Toàn) làm chao đảo tiếng đàn của nghệ nhân Trương Văn Dứt.
“Tài tử” miệt vườn Hoàng Long hồn nhiên tâm tư dưới làn nước lã cóng của con rạch Mới. Tại căn nhà lợp lá dừa ẩm thấp của “a ma tơ” Hoàng Long, các thành viên trong Câu lạc bộ đàn ca a ma tơ Phước An như: Tám Nhịn, Tám Diệt, Năm Củ Sắn, Thanh Tâm, Kim Phượng…đang quây quần nhau đợi chúng tôi và Hoàng Long về.
Họ đến với lời ca, tiếng đàn xuất phát từ lòng đam mê, tự học. 17 tuổi bà đã theo đoàn hát lưu diễn từ Nam, chí Bắc. Đoàn Phú. “Khi hát nghệ sĩ luôn hóa thân thành nhân vật. Thấy chất giọng của nghệ sĩ miệt vườn của mình thiếu lửa, anh Hai Phụng lẳng lặng bỏ đi ra ngoài tìm chai đế với mấy con khô mực, đậu phụng rang nơi đầu ngõ.
“Ban ngày tui ở nhà coi con cho vợ đi làm thuê nhân, hoặc gửi mấy đứa nhỏ cho bà nội để ra các con lạch mò cua bắt ốc về bán. Các thành viên trong Câu lạc bộ đàn ca tài tử xã Phước An (huyện Nhơn Trạch) “Tiền bông sau mỗi buổi biểu diễn, được nhóm trưởng gom lại chia đều cho công sức đóng góp của từng người trong nhóm gồm: Tay đàn, người hát, MC.
Hò- Sự- Sang- Xê- Cống Bên chiếc chòi lá hữu tình, đưa nhẹ mắt nhìn ra cánh rừng ngập mặn Rạch Mới, bà Tám Nhịn lại bâng khuâng trải lòng, nghệ nhân đàn kềm Đặng Dũng mấy ngày dài chạy xe ôm không ai thèm ngồi, về nhà buồn thỉu, buồn thiu ôm chiếc đàn tự sự mãi, vợ hỏi không thèm trả lời.
Ngoài vợ chồng nghệ sĩ Tám Nhịn, Đặng Dũng là dân chuyên nghiệp, các thành viên còn lại là tài tử miệt vườn đúng nghĩa. Ở Phước An tui là người được nhận nhiều bông nhất khi trình diễn đó”.
“Không có sân khấu lớn để diễn, tụi tui vẫn tập kết nhau diễn tại các sàn diễn nhỏ như: Cúng Miễu, đám cưới, đám tang, các phong trào văn hóa- văn nghệ của xã. Mãi đến năm 1997, bà tui mới quên được ánh đèn sàn diễn khi tham gia công tác xã, huyện với các chức danh trưởng công an, giám đốc Trung tâm văn hóa xã, rồi Chủ tịch Hội Phụ nữ xã…”.
Vốn là tài tử chuyên nghiệp xuất thân từ Đoàn cải lương, ca múa nhạc tổng giao kèo Nai và là đào cưng của các đoàn hát tiếng tăm như: Hương Mùa Thu, Hướng Dương, Khánh Linh, Sài Gòn 3…bà Tám Nhịn tâm tư, đời nghệ sĩ cũng như nốt nhạc, lúc thăng, lúc giáng. Người rỉ nước dọc đường làm dấu. Đàn bà thì dùng trà, bánh, cánh đàn ông thì có thêm chai rượu, đĩa mồi để tiếng đàn, giọng ca thêm mùi mẫn.
“Mỗi tháng tụi tui tổ chức sinh hoạt câu lạc bộ một lần tại trọng điểm học tập cộng đồng xã hoặc nhà hội viên. ”- Ông Tư Sủng, Chủ nhiệm CLB đàn ca tài tử xã Phước An cho hay
Đến câu 5 thì giọng bà Tám Nhịn nghẹn ngào chùng xuống và tiếng đàn của nghệ nhân Dứt gẫy nhịp. “Lúc còn theo đoàn hát thì vợ chồng tui còn có ít tiền gửi về cho ông bà nội ngoại nuôi con. Ánh mắt anh ham mê nhìn sông nước như trông đợi điều gì không thực. Có lẽ vì thiếu tiếng đàn mùi mẫn của nghệ nhân Đặng Dũng nên đào Tám Nhịn mới bị thiếu hơi, đành bỏ lửng bài vọng cổ giữa chừng khi sắp đến hồi kết…”- nghệ nhân Dứt ôm đàn tự biên tự diễn khúc vọng cổ còn sót lại để cứu nguy cho đào Tám Nhịn.
Nhấp ngụm trà đá thay rượu cho mềm chất giọng, “a ma tơ” Hoàng Long xung phong ca bài vọng cổ Tình anh bán chiếu.
Mỗi lần gặp mặt tụi tui góp mỗi người vài chục ngàn đồng để làm quỹ thăm hỏi nhau và uổng trà nước cho sinh hoạt.
Rồi anh bì bõm bò leo lên bờ, tách nách rổ ốc gạo phóng lên xe máy của đứa em vợ đợi sẵn. Nói ra quả thực dễ mích lòng, nhưng đó là sự nhầm tưởng đáng yêu để khán giả đến với sân khấu vì mến mộ nghệ sĩ”- bà Tám Nhịn giải thích trước ánh tê mê nhìn sông nước, chúng tôi của “tài tử” Hoàng Long khi biểu diễn bài vọng cổ.
Riêng tui bà còn nhét riêng vào túi vài chục ngàn sau mỗi bài vọng cổ hoặc trích đoạn cải lương mùi mẫn vì thương cảnh tui nghèo, bần hàn như nhân vật trong khúc hát.
Với nghệ sĩ, khán giả là điểm tựa cho ánh mắt chứ không phải là nhân vật mà người nghệ sĩ đang hướng về mình.
”- Tài từ Hoàng Long run bần bật vì lạnh, trải lòng. Lúc nhà hết gạo thì chạy sang nhà chồng xin gạo về thổi cơm. Đây là lúc người nghệ sĩ trình diễn nốt thăng rất đời để trải lòng mình và bày tỏ sự mến mộ ái tình vọng cổ của người dân sông nước Phước An”- bà Tám Nhịn thổ lộ.
Đến lúc rời đoàn, vợ chồng bà (chồng là nghệ sĩ Đặng Dũng) trở về với hiện thực hình ảnh người con sông nước Phước An với vốn độc nhất là chiếc xe hon đa Đam làm phương tiện chạy xe ôm và làm chân chạy chợ trời. Vì thế, đừng nhầm tưởng ánh mắt họ nhìn mình si, đong đưa là phát tín hiệu xót thương, hò hẹn.
Tối về nếu nhận được sô đám ma, đám giỗ thì tui mới đi ca để kiếm bông. Thương chồng bà Tám Nhịn phải xách rổ rá ra chợ buôn rau, bán cá. “Đâu rồi giọng ca mượt mà của đào Tám Nhịn mê lòng người thuở nào. A ma tơ miệt vườn “Bông” mà “tài tử” ấp Rạch Mới Hoàng Long nói qua hai hàm răng khua lụp cụp chính là những đóa hồng, vạn thọ, cúc được khán giả nhét vào nhị 10 hay 20 ngàn đồng, tưởng thưởng cho giọng ca mùi mẫn của anh khi biểu diễn trên sàn diễn đám ma, đám giỗ.
Mặc cho mưa gió trút lên đầu, “tài tử” Hoàng Long (ấp Rạch Mới, xã Phước An) mải mê tự sát dưới dòng nước lạnh của con rạch Mới, khua đôi tay nghệ sĩ dưới lớp bùn cát tìm ốc.
Câu lạc bộ đàn ca tài tử xã Phước An hiện có 59 thành viên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét