Lúc này tôi cần anh nhất ở bên cạnh thì anh lại không, lấy lý do là tôi tắt máy, đang đi đến nửa đường nhưng không biết địa chỉ để về dù rằng anh đã nhiều lần cầm giấy tờ của tôi, biết điện thoại nhất định nhà tôi. Quá tức giận, tôi đã đuổi anh ra khỏi phòng vào lúc nửa đêm, mặc cho anh muốn đi đâu thì đi khi trong người không có đủ 50 nghìn đồng.
Nhưng rồi mọi cố gắng của tôi đều tan thành mây khói khi cách đây 2 ngày, tôi chuẩn bị đi về thì anh gọi bảo mẹ bắt anh phải về dùng cơm với gia đình bạn mẹ, người xếp đặt cuộc hôn nhân cho anh với cô gái hơn tôi 2 tuổi kia. Sau đó mới thích thú lúc tôi ở quê, còn đang thống khổ vì cái chết của bố, anh đã dấm dúi hẹn hò rồi đi nhà nghỉ với người ta mấy lần.
Biết lính không có nhiều tiền tôi không trách, sợ anh tổn thương. Có lần anh kể mẹ bắt phải lấy người con gái bạn của mẹ nhưng anh không hề có tình cảm. Khi đi học tôi chưa có mối tình nào vì gia đình rất khắt khe, không cho yêu sớm. Tôi và anh không liên lạc một tháng sau đó, nhưng vì còn yêu rất nhiều, tôi đồng ý tha thứ.
Những sóng gió bắt đầu trong lúc anh đi học, vì có nhiều thời kì rỗi rãi lại sống trong môi trường tập thể toàn người đã lập gia đình, anh có nhiều đổi thay, vẫn quan tâm tôi như ngày trước nhưng đồng nghĩa với việc bắt đầu quen với nhiều người con gái khác, ve vãn họ. Tôi nói chỉ cần anh kiên tâm và yêu tôi thì sẽ thuyết phục được ba má.
Anh chỉ ra sờ soạng những điều bất lợi khi quyết định yêu quân nhân, tôi cũng biết nhưng tin sẽ làm được để có một gia đình như cha mẹ mình. Sau đó tất thảy những tổn phí do tôi chi, tôi khá độc lập về tài chính và biết cách vun vén để có thể sống tốt ở đô thị này.
Ra trường đi làm được 2 năm tôi chính thức quen một người qua báo, thảm kịch bắt đầu từ đây. Sau vài lần gặp, anh ngỏ lời yêu tôi. Sau tang của bố, tôi đi làm thường ngày, cứ cuối tuần lại về quê thành thử thời kì gặp nhau càng ít.
Bố là sĩ quan chỉ huy quân đội, mẹ là thầy giáo, cả hai đều nghỉ hưu. Nhiều lần xuống chỗ tôi trong người anh không có đồng nào, trước khi về tôi cũng đưa anh tiền xăng xe.
Cả ngày hôm đó đi làm tôi chìm trong nước mắt, chung cục tôi là gì của anh sau gần 2 năm yêu nhau. Sau một thời kì nhắn tin, gọi điện, chúng tôi quyết định gặp nhau vì đều công tác tại Hà Nội, cách nhau hơn 10 km. Anh là lính, không có nhiều thời gian gặp nhau, một tuần gặp một lần, mỗi lần gặp được tính bằng tiếng.
Tôi có lẽ vẫn là một con ngốc tin tức anh tuyệt đối nếu như gia đình không xảy ra biến cố, người bố tôi yêu kính nhất tắt hơi một cách đột ngột. Chúng tôi quay lại với nhau cách đây 2 tuần, gắng không nhắc đến chuyện mới rồi để cả hai ít bị tổn thương.
Tôi như chết lặng, buổi tối hôm ấy cố gọi điện nhưng anh không nghe máy, cả đêm hôm đó tôi không ngủ được. Tôi cũng hiểu và nạm học hành, sau khi bước chân vào giảng đường đại học cũng chỉ là những tình cảm kiểu thích thích chứ không phải tình ái.
Sáng hôm sau anh nhắn bảo tôi hãy quên anh đi, sau đó tắt máy. Mặc dù không quá nhiều, đều trong khả năng tiêu của tôi nhưng trong một thời kì dài tôi không muốn mình chưa lập gia đình mà cái gì cũng đến tay.
Tôi hận, sao anh lại đối với tôi như thế, bao lăm nạm tôi dành cho anh tan biến hết. Anh phụ thuộc vào gia đình rất nhiều, khi ra trường bác mẹ sẽ quyết định việc anh làm ở đâu, tôi biết gia đình cô gái kia cũng góp phần vào quyết định việc làm của anh.
Tôi đã rất hạnh phúc vì câu nói này, lấy đó làm động lực, chỉ mong những cố kỉnh của tôi sẽ được đền đáp bằng một đám cưới vì tôi cũng 27 tuổi rồi.
Phải làm sao để nối cuộc sống khi trong lòng đã có quá nhiều vết thương? Hòa. Mấy anh em đều được học hành tử tế, tôi luôn kiêu hãnh về gia đình mặc dầu không sung túc về vật chất nhưng lại giàu về tình cảm.
Anh còn rất nhiều tin nhắn tình cảm với những cô gái khác, tôi biết và chỉ nhắc nhở anh, nhưng lần này quá sức chịu đựng. Tôi sinh ra tại miền biển phía Bắc trong một gia đình gia giáo. Chiều nay anh lại nhắn tin, tặng tôi một nỗi đau nữa, ngày kia đi đăng ký thành hôn với chị ấy.
Rồi anh đi học lên, khó khăn chồng chất, tôi vẫn cầm cố duy trì tình cảm nhưng không tránh khỏi cãi vã.
Tôi hận anh, hận cả bản thân vì quá yêu mà nhận vờ này muộn. Sau khi biết anh đã lừa dối cô ta như thế nào, tôi quay ra hỏi, từ đầu anh còn chối bảo là của mấy anh trong phòng chứ không phải anh.
Tôi rất giận và trách anh, sau đó 49 ngày bố, anh cũng về nhưng chỉ về tối hôm trước rồi sáng ngày đêm sau lại đi luôn. Một lần vô tình soát điện thoại của anh tôi đọc được những tin nhắn của cô gái nào đó nhắn chửi anh là lừa dối, tôi mau chóng ghi được số và gọi điện cho cô ta. Dự kiến sau Tết anh tốt nghiệp chúng tôi sẽ thưa chuyện với cha mẹ 2 bên.
Tôi không phải người thực dụng, không phải vì cái mác trai Hà Nội mà đâm đầu theo, mặc dầu nhà anh ở ngoại thành Hà Nội, không khá giả gì, xác định yêu và lấy anh tôi sẽ là người rường cột chứ không phải anh.
Anh nhắn tin xin lỗi, chỉ vì ham thể xác mà làm thế, trong thời kì quen nhau chúng tôi có vượt qua giới hạn chỉ một lần, nhưng không xảy ra lần thứ hai vì tôi không đồng ý việc quan hệ trước hôn nhân.
Tất mọi thứ sụp đổ dưới chân, hóa ra chỉ là chiến lợi phẩm của anh, anh chỉ cần tôi lúc khó khăn, còn lúc đủ lông đủ cánh sẵn sàng bỏ tôi để theo một người có tiềm lực kinh tế hơn. Tôi bảo là không bao giờ đồng ý anh đi gặp người ta, còn xác định đến với tôi anh phải tự giải quyết cho dứt điểm, vì đây là vấn đề của riêng anh rồi, cuối cùng anh vẫn đi gặp.
Anh hỏi tôi phải làm thế nào vì không yêu chị ấy. Ái tình của chúng tôi vượt qua những khó khăn, nhiều lúc muốn dừng lại vì những cãi vã về vấn đề tài chính, anh bảo đang trong tuổi khó khăn, tôi cũng ưng. Anh từng bảo: “Em là người tốt nhất đối với anh, không ai tốt bằng vì không chê anh nghèo”.
Tôi ưng ý yêu, anh từng bảo ai dám yêu lính là người đó rất anh dũng vì bộ đội mang tai mang tiếng nghèo, không có nhiều thời gian dành cho gia đình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét